Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

Đồng phục học sinh

Suy cho cùng thì đây có lẽ là bộ quần áo chúng ta mặc nhiều nhất trong đời. (chúng ta ở đây là những người có một quãng đời tương đối phổ thông vào độ tuổi từ  6 -18 tuổi).

Bộ đồng phục mà cụ thể tôi muốn nói đến ở đây là áo sơ mi trắng cổ đức dài tay mặc với quần tây màu xanh dương đậm hay vẫn thường được gọi là Quần xanh - Áo trắng. 

Với tôi, đó là bộ trang phục gợi ra một cảm giác tươi mới và hạnh phúc ngập tràn giống như mùa xuân vậy. 
Và đó là lý do tôi viết về nó hôm nay.

Rất buồn cười nhưng phải đến tận năm học lớp 11 tôi mới có được một bộ đồng phục ưng ý. Đó là một chiếc Áo trắng xuông, may vừa vai, vừa ngực, độ dài vừa phải có thể sơ vin hẳn hoi và nếu có bỏ ngoài quần thì cũng không quá dài ; áo được may bằng chất liệu vải sơ mi , không bị xù lông như áo may ở trường, cũng không quá mỏng như các bạn hàng tuyển thưởng mặc; màu trắng của áo đúng như ý nguyện của tôi - một màu trắng đục sạch sẽ và luôn mới mẻ nhưng không ngả xanh xám như màu trắng áo ở trường. ( Thật ra thì đấy là áo của Hip)Về quần - chất vải kaki màu xanh dương, không quá đậm nhưng cũng không nhạt như màu quần bò, cạp vừa đến eo (hồi đi học còn eo) và ống quần vừa phải khoảng 18 -19, dài đến mắt cá chân để có thể đi giày converse.





Có lẽ phải đến năm lớp 11 thì ý thức về trang phục của tôi mới đi đến con đường chính đạo, khi tôi nhận ra được cảm xúc đến từ những thứ chân phương. Tôi sinh năm 1991 và vào thời điểm tôi đi học cấp 2, cấp 3 thì có rất nhiều làn sóng quét qua bộ đồng phục Quần xanh - Áo trắng của chúng tôi. Và xin các bạn (trẻ hơn) hãy tin tôi, những làn sóng mà chúng tôi tiếp nhận, không may, thật sự không đẹp đẽ và hoàn thiện như những làn sóng của các bạn bây giờ (hoặc chúng tôi nhút nhát và nửa vời hơn các bạn bây giờ). Và lại không may tiếp, các kiểu "làn sóng" chỉ kéo dài độ 1 học kỳ. Khi mà còn phải xin tiền ăn sáng, lên net mỗi ngày thì việc có được bộ đồng phục hợp mốt quả là một niềm mơ ước của những cô cậu tuổi dậy thì. Sau này tôi có quen một anh bạn rất nổi tiếng, hơn tôi vài tuổi. Khi nói về   nỗi niềm "làn sóng" của thời đi học, anh này kể câu chuyện như sau:  Vì lỡ tiêu hết tiền may đồng phục mới nên anh đã "ló ra" một cách, đó là mang sửa chiếc quần cũ từ mốt quần hip -hop ống 34 thành quần ống côn 16 cực kỳ ăn chơi.Tuy nhiên, việc được sửa chữa theo kiểu cắt may không đồng nhất  khiến ống quần khi mặc vào cứ xoắn xuýt - và đó là chiếc quần anh bạn tôi đã mặc để ra mắt thời cấp 3 của ảnh.

Còn tôi, tôi đã bước vào cổng trường cấp 3 với một chiếc quần cạp hơi trễ, áo chiết eo , sơ vin cẩn thân với một bộ sưu tập thắt lưng bằng ruy băng ( một cái có màu đỏ mận +trắng, một cái có màu xanh lá mạ chất voan và vàng kim tuyến ) diêm dúa, giày búp bê trắng đính cườm, tết tóc 2 bên cùng một bộ mặt tự tin và ngây thơ đến phát khiếp. Nghĩ lại thấy cũng không thoải mái trong lòng cho lắm. :|

Xin phép được bỏ qua những bộ đồng phục sai lầm, tôi muốn nói về bộ đồng phục mà tôi yêu thích - yêu mến - yêu thương. Chính là bộ đồng phục đó, chiếc áo hack được của Hip ( sau này trở thành người yêu của anh bạn quần xoắn) và chiếc quần may giống Hip. Cũng xin giới thiệu luôn, Hip là người khai sáng ý thức thời trang của tôi, dù sau này với những tính cách khác nhau thì mỗi đứa mặc một kiểu nhưng lòng tôi vẫn luôn nhớ về Hip như một chân lý của bộ đồng phục - vô lo và vô tư. Bởi vì đấy là chiếc áo có thể nô đùa, tập thể dục mà không hở rốn, không bục cúc hay khó thở, đấy cũng là chiếc quần không quá chật để có thể chạy nhảy, cũng không quá rộng để khiến mình cảm thấy là Hoàn Châu Cách Cách mặc áo sơ mi. Một điểm đáng nói nữa là hàng cúc, một hàng cúc trong sáng, có thể bỏ 1,2 khuy mà trông không giống như các cô ca sĩ người mẫu trong MV ca nhạc Việt Nam, nói chung là mát mẻ dễ chịu và dễ thương.




Tôi thật sự nhớ cảm giác khi mùa xuân đến, trời ấm dần lên, có nắng và tôi bắt đầu mặc bộ quần áo đó trở lại, tươi mới và trong lành, gọn gàng và xinh xắn, tóc tết sam hay buộc cao,  một đôi giày Converse màu quần đồng phục và chiếc ba lô kẻ caro xanh lá cây - xanh nước biển với đường viền giả da màu nâu. Cùng với tất cả những buồn vui của tuổi 15,16, cùng với tất cả sách vở của 5 tiết học say sưa,  ngày tôi mặc đồng phục mùa xuân trở lại trường - thực sự là ngày hồi sinh của một tâm hồn thiếu nữ.


Tất nhiên, sẽ là thiếu sót nếu lờ đi những chiếc quần rách, hỏng hóa, rơi mất cúc và những chiếc áo đứt khuy. Giải pháp tình thế cho những trường hợp này đương nhiên là Huy hiệu Đoàn. Đáng thất vọng là có những đứa mặc quần rách với huy hiệu đoàn cho đến tận lúc nghỉ Tết hoặc nghỉ hè dù là đơm cái khuy thì cũng chỉ mất 5p. Thậm chí có những đứa quần còn rách đến mức độ đáng kinh ngạc nhưng vì tự cho là không ai nhìn thấy nên cứ mặc quần như thế đến tận khi bạn cùng bàn lên tiếng. Thật  xấu hổ. Nhưng nói thật là lười.

Giờ thì tất cả những thứ đó, bộ quần áo yêu thích, chiếc quần cạp trễ, chiếc quần rách đến mức độ đáng kinh ngạc, những chiếc huy hiệu Đoàn đều đã yên vị trong tủ. Những chiếc áo trắng dù với chất vải nào cũng đã ngả màu, một thứ màu trắng rất gợi chuyện.

 Và tôi nhớ ra tất cả những chuyện đó khi mùa xuân đến, trời ấm dần lên, tôi bắt đầu mặc lại trang phục kinh điển của tuổi học trò.


1 nhận xét:

  1. Hay quá lâu lắm rồi ko đc đọc những dòng hay ho thơm thảo :)

    Trả lờiXóa